Cuối cùng đoản mệnh hay là trường thọ.
Tác giả: Cảm Ân.
Đời cuối nhà Thanh có vị quan viên tên Hạ Đồng Thiện, năm 1856 ông được phong hàm tiến sĩ,tự Thuấn Nhạc hiệu Tử Tùng. Ông đối nhân tử tế thích giúp đỡ người khác, làm quan lại thanh chính liêm khiết, một lòng vì dân, là một trong ít vị quan tốt cuối thời nhà Thanh.
Năm năm mươi tuổi, ông lâm bệnh, tạ thế. Sau khi ông qua đời, người hầu họ Trương nhà ông, vì đau lòng chủ nhân mất sớm, uất ức nói “Chủ nhân cả đời hành thiện tích đức vậy mà không trường thọ, xem ra là từ nay trở đi đúng là không cần làm người tốt cũng chẳng cần làm việc thiện nữa.”
Buổi tối hôm đó, vị người hầu này mộng thấy chủ nhân tới trước mặt mình, nói: “Điều hôm nay ngươi nói, quả là trăm sai nghìn sai. Ngươi còn nhớ không, năm ta ba mươi chín tuổi chẳng phải từng lâm bạo bệnh?
Vốn kiếp này đã định thọ mệnh của ta đến khi đó phải kết thúc rồi, nhưng bởi vì ta luôn làm việc thiện thiên thượng mới cho ta thọ mệnh lâu hơn.”
Cùng lúc đó, một người hầu khác ở cùng phòng người hầu họ Trương bỗng nhiên la lớn. Người hầu họ Trương giật mình tỉnh dậy. Người hầu họ Trương hỏi người kia vì sao kêu lên như thế. Người kia trả lời: “Vừa rồi tôi thấy rõ rõ ràng ràng chủ nhân tiến lại gần, sợ quá nên tôi hô lớn.”
Hai người tả lại từng chi tiết cho nhau, kết quả những điều mộng thấy và nhìn thấy đều giống hệt nhau.Người hầu họ Trương biết được chủ nhân nhờ hành thiện mà được kéo dài thọ mệnh, từ đó trở đi anh luôn kể cho người khác câu chuyện này,
khuyên người hành thiện.
Thiện hữu thiện báo
ác hữu ác báo
điều này là sự thực. Nhưng tình huống mỗi cá nhân đều không giống nhau, nên biểu hiện ra ngoài ­ chắc chắn có sự khác biệt. Cho nên mỗi người cần giữ vững thiện niệm, đừng vì nhất thời mà cho rằng thiện báo không đến, mà lung lạc thiện niệm.

Mời bạn ghé thăm Facebook của chúng tôi:
*

Nguồn: https://cafeaz.net

Xem thêm bài viết khác: https://cafeaz.net/nhan-tuong-hoc/